Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ

Triền miên với những cánh đồng lúa bạt ngàn cứ thế nối đuôi nhau chạy tít tắp về phía chân trời, rì rào rặng dừa xanh nghiêng mình soi bóng dưới dòng sông thắm đượm phù sa, để cô lái đò thướt tha tà áo cất câu hò ngọt lịm ấm tình người lữ khách. Có một miền Tây sông nước hiền hòa quanh năm như nàng thiếu nữ tuổi trăng tròn tràn đầy sức sống đưa lời mời gọi bước chân kẻ du hành trong lúc mộng vẫn còn cứ thế thong dong xuôi về đất mẹ Cửu Long bao la, ngất ngây trong câu hò vọng cổ mà quên mất đường về.

Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ 1
Về miền Tây sông nước
Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ 2
Nghe cô thiếu nữ nón lá áo bà ba cất câu hò ngọt ngào

Vọng cổ hay còn được gọi là vọng cổ Bạc Liêu, có nguồn gốc từ bài “Dạ cổ Hoài Lang” của cố nghệ sĩ Cao Văn Lầu. Vọng cổ là món ăn tinh thần không thể thiếu của người miền Tây. Cũng giống như khi ngược về phía Bắc, ta ngân nga câu quan hò tự tình, mộng mơ cùng chiếc áo dài tím trong ca Huế hay rền vang một góc trời Tây Nguyên hùng vĩ với vũ khúc cồng chiêng, nhắc đến miền Tây, người người lại nghĩ ngay đến cô gái lái đò trên dòng sông, mặc chiếc áo bà ba, vừa chèo vừa hò như xóa tan đi không gina cô tịnh của thiên nhiên, xao xuyến một phương trời.

Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ 3
Vọng cổ là món ăn tinh thần không thể thiếu của người miền Tây

Câu hát vọng cổ chẳng phải thứ gì đó cao sang, quý phái mà nó thực sự gần gũi, bình dị như chính cuộc sống thâm trầm của người miền Tây vậy. Chính vì thế mà người miền Tây tùy thích “sáng tác” lời cho bài vọng cổ, xoay quanh cuộc sống của mình, câu vọng cổ như chính tâm sự, nỗi lòng mà người miền Tây muốn gửi gắm.

Miền Tây quê hương ai về ai nhớ ai thương
Vừa qua Long An Chợ Đào hương lúa còn vương
Tiền Giang Mỹ Tho Cái Bè Gò Công Tân Phước
Rạch Miễu xây cầu đường về Bến Tre gần hơn
Đường đi Vĩnh Long không còn những chuyến phà xưa
Xe ta bon bon trên cầu Mỹ Thuận gió đưa
Trà Vinh Trà Cú đón chào mời nhau bánh tét
Sa Đéc rạng ngời yêu dấu Tháp Mười Tràm Chim.

Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ 4
Câu hò vọng cổ gắn liền với cuộc sống người dân phương Nam

Người miền Tây phóng khoáng, chân tình, sống một cuộc đời vui cùng sông nước nên chẳng thế mà câu vọng cổ cũng được hò mọi lúc mọi nơi trong nếp sống hằng ngày. Đó có thể là một buổi chiều trưa nắng, lưng tựa vào gốc dừa giữa cánh đồng, tay đưa chiếc nón lấy chút hơi gió cho vơi đi mệt nhọc rồi hò lên câu vọng cổ cho bay vào thinh không chẳng chút muộn phiền. Đó là những buổi tối trăng thanh gió mát, trên chiếc chõng tre đặt ngoài sân, tiếng đàn cất lên nhịp nhàng cùng lời tỉ tê tâm tình, để quên đi những mệt nhọc thường ngày.

Về phương Nam lắng nghe cung đàn
Thổn thức vọng dưới trăng mơ màng.

Về miền Tây ngất ngây câu vọng cổ 5
Về phương Nam lắng nghe cung đàn trong tiếng hát vọng cổ ngất ngây lòng

Cứ thế, người lữ khách một lần được về miền Tây, được lắng nghe câu vọng cổ dẫu cho đã quay với cuộc sống bộn bề thường nhật, dẫu chẳng còn cơ hội để gặp lại, thì lời ca vọng cổ dịu nhẹ ấm áp, chân tình vẫn mãi đọng lại trong tâm tưởng như một ký ức mãi chẳng thể quên.

Xem thêm:

Văn hóa Chăm đậm nét trên tháp Po Klong Garai, Ninh Thuận
Mê mẩn một phố cổ Hội An sao bình dị quá đỗi