Nguyên nhân gây ra khiếm thính ở trẻ em và cách phát hiện bệnh

121

Khiếm thính giờ đây là một căn bệnh phổ biến ở cả người lớn và trẻ nhỏ, trong môi trường đo thị hóa nhiều tiếng ồn như hiện nay, bệnh khiếm thính có nguy cơ lan rộng ra nhiều đối tượng, nếu không phát hiện và chữa trị kịp thời sẽ dẫn đến việc điếc vĩnh viễn. Vậy khiếm thính là gì? làm sao để phát hiện ra bệnh khiếm thính sớm? bài viết sau sẽ giải đáp các thắc mắc của bạn !

Có thể bạn quan tâm:

1. Khiếm thính là gì?

Quan niệm dân gian, khiếm thính được gọi là “điếc”, được hiểu là mất tri giác hoàn toàn hoặc không nghe được chính xác hay không nghe rõ tại tần số bình thường.

Theo định nghĩa của y học thì trẻ khiếm thính là trẻ có suy giảm một phần hoặc mất hoàn toàn sức nghe. Nếu độ mất thính lực trung bình từ 50 dB trở lên, nói một cách khác trẻ không nghe được trọn vẹn câu nói (nói chuyện bình thường) ở khoảng cách 1 mét là trẻ khiếm thính. Nhưng nếu trẻ có độ mất thính lực trung bình trên 80dB, chỉ nghe được những tiếng động mạnh hay kề sát tai, thì gọi là điếc. Thông thường, đi kèm theo điếc là bị mất ngôn ngữ – câm.

2. Cách phát hiện bệnh khiếm thính

Khiếm thính ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng nghe, khả năng tiếp nhận và truyền thông tin với thế giới bện ngoài. Để phát triển ngôn ngữ, khi còn nhỏ, trẻ em cần phải có thời gian tiếp thu và lĩnh hội ngôn ngữ, chúng biết phân biệt đồ vật, các màu sắc và người thân bằng cách nghe và bắt chước phát âm. Nhưng đối với trẻ bị điếc tùy theo mức độ sẽ ảnh hưởng đến khả năng ngôn ngữ. Tình trạng khiếm thính khởi phát càng sớm, có mức độ càng nặng, thì sự tiếp thu ngôn ngữ của trẻ càng bị ảnh hưởng. Cụm từ “câm điếc” đủ để thể hiện mức độ nặng nề của bệnh khiếm thính.

Ich höre etwas!

Khiếm thính là loại khuyết tật khó nhìn thấy được và hầu hết trường hợp phát hiện khi trẻ đã lớn. Nhưng nếu phát hiện bệnh sớm, trẻ sẽ có cơ hội phát triển ngôn ngữ như bình thường và thoát khỏi dị tật. Càng muộn thì trẻ khiếm thính sẽ bị tàn tật hay điếc vĩnh viễn. Do đó, bạn cần phải lĩnh hội thêm nhiều kiến thức để đề phòng cho con trẻ ngay từ nhỏ.

Từ khi sơ sinh vài tuần tuổi là trẻ đã có thể phân biệt được âm thanh, cho  vài ba tháng tuổi, cha mẹ cần tích cực giao tiếp với trẻ, làm trò, hỏi chuyện, nựng khi bé khóc hay cáu bẳn… thường xuyên quan sát phản ứng của  con nhỏ. Nếu thấy trẻ không phản ứng lại với các cử chỉ âu yếm, không giật mình khi nghe tiếng động lớn hay không dịu tiếng khóc khi được mẹ dỗ dành bằng lời nói, thì bạn nên nghĩ ngay đến khả năng trẻ có chậm phát triển và cần cho trẻ đến khám ngay bác sĩ chuyên khoa.

Nếu trẻ 3 – 6 tháng tuổi không biết hướng về phía có âm thanh, không phản ứng với giọng nói của mẹ, không biết chơi với những tiếng động của trò chơi như xúc xắc chút chít, hay tiếng kêu của con vật…thì bạn cũng nên đưa đến bác sĩ kiểm tra kỹ.

Giai đoạn trẻ từ 6 – 12 tháng tuổi: cha mẹ nên để ý đến khả năng phân biệt âm thanh của trẻ. Nếu trẻ không thích thú khi chơi các trò chơi phát ra hai âm thanh khác nhau và phát ra tiếng kêu kế tiếp nhau, hay không thể hiện sự thích thú thì lúc đó cũng cần phải đặc biệt quan tâm.

Trẻ 10-18 tháng tuổi không thể hiểu và làm theo những yêu cầu đơn giản của người lớn, không phát triển khả năng nghe và hiểu lời nói, hay không phản ứng khi được gọi và không hiểu được những từ đơn giản như: chào, ạ, ông, bà, cha, mẹ

Giai đoạn trẻ từ 12 – 36 tháng tuổi mà phát triển bình thường, sẽ phân biệt được rõ tất cả các kỹ năng nghe, nhìn và nói. Nhưng nếu trẻ vẫn còn chậm nói, không giao tiếp được, không nói được cả những âm đơn giản như “baba” “ma-ma”… thì việc cần thiết nhất là bạn nên đưa trẻ đến bệnh viện khám ngay.

nguyen-nhan-gay-ra-khiem-thinh-o-tre-em-va-cach-khac-phuc-2

Ở mỗi lứa tuổi, bạn cũng cần chú ý xem trẻ có vấn đề về thính giác trẻ sẽ không phản ứng với những tiếng động xung quanh hoặc chỉ phản ứng với những tiếng động rất lớn. Tuy nhiên, ở trẻ có mức độ giảm thính lực nhẹ và trung bình thì tình trạng này sẽ khó phát hiện hơn.

Giảm thính lực bên cạnh các nguyên nhân bẩm sinh hay do can thiệp trong quá trình sinh nở. Một số nguyên nhân từ bệnh lý như viêm tai giữa, viêm tai-xương chũm có thể kèm theo các triệu chứng sốt, đau tai và chảy mủ…Do đó, khi thấy con mình có những biểu hiện trên, bạn nên đưa trẻ đến bệnh viện Tai Mũi Họng để được khám tai và đo thính lực. Đo thính lực là phương pháp quan trọng nhất để chẩn đoán và đánh giá mức độ khiếm thính ở trẻ.

Hiện nay một số bệnh khiếm thính vừa và nhẹ đã có thể chữa khỏi một phần, số đông phải đeo máy trợ thính để hỗ trợ việc giao tiếp. Việc phòng tránh và có kiến thức về bệnh khiếm thính là điều vô cùng cần thiết đối với mỗi người.