Em tên gì?

65

Ngày đầu tiên cu Mít đến trường, cậu bé tỏ ra háo hức hơn cả được mẹ dẫn đi chơi. Tính cu Mít là vậy, ở đâu đông đúc là cu cậu thích thế nhưng có một vấn đề xảy ra là cu Mít nhà ta rất đoảng, đoảng mà còn bướng nữa. Cái bệnh hay quên làm bố mẹ và những người xung quanh đến khốn khổ. Nhưng lần này cậu tuyên bố hùng hồn lắm, Mít đã lớn, lớp 1 rồi mà, Mít sẽ tự lo được cuộc sống của Mít.

Vâng! Hẳn là lo được :’(

  • Cô giáo: Con tên gì?
  •  Mít: Thưa cô! Con tên là Mít ạ!
  • Cô giáo: Ý cô là tên đi học của con cơ!
  • Mít: Con đã bảo là con tên Mít mà!
  • Cô giáo: Thế ở nhà ba mẹ có gọi con bằng tên nào khác không?
  • Mít: (Khóc) Sao cô lại không tin con, con bảo là con tên Mít mà!
  • Cô giáo: Thôi được rồi! Để mai cô hỏi mẹ con sau nè!
  • Mít: Không, con lớn rồi, con sẽ chịu trách nhiệm về cuộc đời của con. Con chỉ tên Mít thôi!
  • Cô giáo: Rồi rồi, con tên Mít. Tại cô thấy mấy bạn có 2 tên luôn nên cô hỏi con thế thôi mà.
  • Mít: Tại sao lại phải 2 tên chứ, 2 tên là hai người à, là giả à. Con không chấp nhận điều đó. Dù con có tên Tài đi nữa thì con cũng nhất định sống trọn đời trọn kiếp với Mít mà thôi! Không như những ai kia!
  • Cô giáo: À con tên Tài  à!
  • Mít: Dĩ vãng rồi cô! Con tên Mít và con sẽ tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của em. Đừng bao giờ hỏi em tên gì nữa.
  • Cô giáo: Được rồi! em sẽ tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của em! Lên gặp thầy hiệu trưởng với cô. Cô quyết định trả em cho hiệu trưởng.
  • Mít: Vâng, em lớn rồi, đã học lớp 1 và em sẽ tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của em!
  • Cô giáo: ***** lớn tới mức học lớp 1 luôn rồi!