Đổ rác sang nhà hàng xóm – chuyện cũ không bao giờ hết “sốt”

    56

    Câu chuyện “đổ rác sang nhà hàng xóm” của tác giả Nguyễn Thị Nhuận vừa qua được đăng lên báo Vnexpress đã nhận được nhiều sự quan tâm của nhiều độc giả trong và ngoài nước. Hầu hết mọi người đều đồng quan điểm rằng, dù chỉ là một câu chuyện nhỏ được chia sẻ lại dưới góc nhìn của một kiều bào nhưng phần nào nói lên được vấn nạn của đa số người dân Việt Nam hiện nay.

    Câu chuyện được tác giả Nguyễn Thị Nhuận chia sẻ trong bối cảnh một lần về Sài Gòn và đến nhà bạn chơi, chị rất ngạc nhiên về đống rác chất đống cạnh tường nhà bạn, người bạn nói của chị nói là vì nhà đóng cửa suốt ngày nên hàng xóm cứ mang rác ra đó thả, mặc dù đã đến từng nhà để đề nghị họ để trong nhà chờ xe rác tới thu gom nhưng không ai thực hiện, nguyên nhân là vì họ muốn tiết kiệm tiền đổ rác, vừa muốn kiếm đại một chỗ vứt đại cho nhanh.

    Đổ rác sang nhà hàng xóm – chuyện cũ không bao giờ hết “sốt”
    Đổ rác sang nhà hàng xóm – chuyện cũ không bao giờ hết “sốt”

    Khi nghe câu chuyện, đối với người Việt chúng ta, đó có lẽ là câu chuyện xảy ra “như cơm bữa” nên không mấy người quá làm ngạc nhiên. Nhưng đối với chị Nhuận, một kiều bào sống ở Adelaid – một trong những thành phố sạch nhất Australia thì đây quả là một điều quá sức tưởng tượng với chị.

     “Ở Australia, 80% rác được thu gom và tái chế. Những nhà có vườn rộng thường mua thùng rác tự hủy đặt ngoài vườn để chôn những loại rác có thể hủy làm phân bón cho cây, vừa đỡ gây ô nhiễm chung. Mua hàng siêu thị không được dùng túi nilon nên chúng tôi phải mang theo túi lớn dùng nhiều lần. Bạn dắt chó đi dạo cũng phải mang theo bao nilon để nhặt phân rơi” chị Nhuận chia sẻ.

    Bên cạnh đó, tác giả cũng chia sẻ nhiều chuyện quản lý môi trường ở nước ngoài như việc, nhà nước có trách nhiệm làm luật bảo vệ môi trường và chi tiền để thực hiện các chương trình bảo vệ và làm đẹp môi sinh, hay cơ quan kiểm tra và giải quyết vi phạm luật môi trường (Environment Protection Authority). Khu dân cư nào cũng phải làm hệ thống hạ tầng xử lý rác thải trước rồi mới chia lô hay bán đất xây nhà.  Đặc biệt, riêng các cơ sở sản xuất, kinh doanh phải tuân thủ nghiêm túc từ chất lượng nước thải, khí thải chất thải, đến tiếng ồn. Những chuyện vi phạm lớn đã đành, nhưng chuyện nhỏ như máy điều hòa của hàng xóm ồn quá làm bạn khó chịu hay khi bạn phản ánh mà hàng xóm không chịu sửa thì phải kêu ra cơ quan này vì hàng xóm làm ô nhiễm tiếng ồn.

    Ngoài ra, ở nước ngoài chính quyền cơ sở tương đương với cấp Quận ở nước ta là nơi quản lý trực tiếp về môi sinh, họ có trách nhiệm giữ cho khu vực trong quận luôn được sạch, đẹp và an toàn. Để gom rác hiệu quả, ở Australia chính quyền cơ sở còn cung cấp cho mỗi nhà 3 thùng rác to cỡ 500 lít để đựng rác thường và rác tái sinh, rác xanh (cỏ, cây xanh cắt từ vườn) phân rác theo thùng cụ thể. Một tuần một lần gom rác thường, còn vài tuần một lần gom rác khác theo lịch. Tất cả các loại rác đều được gom theo loại bằng xe cơ giới chuyên dụng riêng biệt. Các loại rác chung thì được chở ra bãi rác để chôn. Còn rác tái chế  thành túi giấy tái chế, túi giấy đựng thực phẩm hay các loại túi nilon khác, các loại rác tải chế thì được chở vào các xưởng tái chế. Ngoài ra, bên họ rác xanh được chở đến bãi chế biến phân vi sinh.

    Riêng việc đi gom rác và chế biến rác thành các sản phẩm thương mại… cũng là một hoạt động kinh doanh. các công việc kể trên được giao cho các nhà thầu. Còn chính quyền cơ sở xét duyệt thiết kế đô thị và nhà ở… để làm sao cho khu vực hài hòa và đồng bộ.

    Nói đến đây có lẽ chúng ta đã thấy phần nào sự khác biệt rõ rệt trong các quản lý của chính quyền ở nước ngoài và ở Việt Nam. Ở Úc, ngay từ nhỏ ý thức về môi trường đã được nhà nước chú trọng trong giáo dục nhà trường, người lớn thì phải nhắc nhở và làm gương trong gia đình và ngoài xã hội cho lớp trẻ. Tất cả cùng đóng góp cho một môi trường sống tốt hơn.

    Có thể nhiều người nghĩ rằng ở nước ngoài người ta giàu có nên mới làm được như thế, còn ở nước mình còn nghèo chưa thể… Sự thật là dù giàu hay nghèo thì chúng ta đều là con người, đều có ý thức và trách nhiệm như nhau. Bạn không thể nào đổ lỗi cho hoàn cảnh cũng như môi trường sống được. Tôi rất tâm đắc một câu mà tác giả Nguyễn Thị Nhuận nhận định trong bài báo, đó là “Giàu hay nghèo, bạn không thể sống tách rời cộng đồng. Bạn và người thân phải ra đường, phải uống nước, phải hít thở không khí, phải ăn thực phẩm và dùng dịch vụ từ cộng đồng. Ta không có quyền xả rác ra đường, ra mương, ra sông, ra ruộng hay sang cửa nhà hàng xóm. Để có môi trường xanh, sạch, đẹp và an toàn, cần có sự kết hợp đồng bộ của tất cả, từ nhà nước, các cơ quan chức năng đến chính quyền cơ sở và cơ bản nhất là ý thức người dân. Dù là một công việc lâu dài và khó khăn, nhưng nếu không thay đổi trong tương lai, hậu quả sẽ là khôn lường.”

    Câu chuyện “đổ rác sang nhà hàng xóm” thực sự là một câu chuyện đáng suy ngẫm, dù là chuyện cũ nhưng chưa bao giờ hết “sốt”, là một thực trạng đáng báo động ở nước ta, nhất là tại các thành phố lớn, thực trạng này sẽ vẫn mãi kéo dài nếu không có những biện pháp cụ thể. Thiết nghĩ, đã đến lúc nên cảnh tỉnh cho tất cả mọi người về vấn nạn này. Để trong tương lai, sẽ không còn câu chuyện đổ rác sang nhà hàng xóm nào được viết nữa.